Câu chuyện về Nice Gates Group

Ở một nơi mà sự giàu sang và quý tộc dường như được định sẵn cho nó. Những ngôi biệt thự triệu đô mọc lên liên tiếp như thể muốn đọ nhau về độ giàu có, địa vị, độ chịu chơi của gia chủ. Ở một ngôi nhà được xem là có vị thế nhất trong khu, nằm cạnh nó cũng là một ngôi nhà khác không hề kém cạnh. Điểm khác biệt duy nhất của 2 ngôi nhà này chính là chủ nhân của nó, nói chính xác nhất là thái độ và cách cư xử với đồ vật xung quanh thuộc quyền sở hữu của họ. Hai cánh cổng sắt mỹ nghệ cao cấp là đối tượng thường xuyên phải nhận thái độ đối lập từ hai gia chủ rỏ nét nhất. Hai cánh cổng đều có hình dáng tương tự nhau đều là sản phẩm cao cấp. Nhưng có điểm khác biệt là mỗi sản phẩm đều được tạo ra từ hai triết lý và nền văn hóa khác biệt hoàn toàn.
Khoảng hơn 23 giờ đêm, một chiếc S500 dừng lại trước cổng màu trắng của ngôi nhà, một người đàn ông bước xuống xe rút chìa khóa mở cổng nhẹ nhàng, lúc này người quản gia chạy ra vội vàng chào người đàn ông.
Khuya rồi anh cứ ngủ đi để tôi tự làm. Người đàn ông nói.
Người quản gia dạ nhưng vẫn đứng chờ cho xe của người đàn ông chạy vào và nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Khoảng 1 lúc sau nhà bên cạnh cũng có người về. Một người bước xuống xe và mở cửa, một ngừoi nữa bước xuống từ ghế sau nói:
Sao lâu vậy?
Dạ, cửa lại bị kẹt đẩy ra không được ạ.
Lại hư à, sao không kêu người tới bảo hành.
Dạ, kêu rồi mà họ không đến.
Vậy thì mai bỏ nó đi. Vừa nói xong người này lấy chân đạp mạnh vào cổng, cánh cổng bật ra, kèm theo đó là 1 tiếng chửi thề tức giận. Một tiếng rầm từ cánh cổng khi đóng lại, cánh cổng màu đen dường như đen hơn bao giờ hết.
Một giọng nói nhỏ vang lên từ cổng trắng: Anh có bị sao không?
Không, tôi quen rồi, cảm ơn anh ! Anh thật may mắn, luôn luôn được hưởng thái độ tôn trọng. Mọi người hầu như rất hạnh phúc và hãnh diện khi nhìn thấy anh ? Còn tôi thì như thế này đây… một tiếng thở dài nhẹ rít lên khó nhọc.
Nụ cười thông cảm từ cổng trắng: thế anh được tạo ra như thế nào, từ ai?
Tôi được tạo ra từ tất cả công nghệ tối tân nhất từ những người thợ giỏi nhất.
Oh…vậy anh có khuyết điểm gì không?
Một khoảng lặng suy nghĩ: Thật ra là có…
Vậy chủ nhà trước khi mua anh họ có biết không?
Tất nhiên là không, ai lại đi nói ra khuyết điểm chứ
Vậy thì anh có được tạo ra đúng theo thỏa thuận từ đầu không
Anh thật lạ, trong kinh doanh làm đúng theo thỏa thuận thì làm sao đạt được lợi nhuận cao. Cổng màu đen nói.
Vậy khi xảy ra vấn đề với anh thì ai sẽ chịu trách nhiệm?
Khi xảy ra vấn đề thì kinh doanh đổ cho kỹ thuật, kỹ thuật lại đổ cho sản xuất, sản xuất lại đổ cho thiết kế, thiết kế lại đổ cho kinh doanh,…
Vậy còn chủ công ty sản xuất ra anh nói gì ? Cổng màu trắng lại hỏi
Thì đổ cho nhân viên chứ sao !?
Một cái lắc đầu ngạc nhiên: vậy, anh có muốn nghe câu chuyện của tôi không ?
Ờ… thì có, mà chắc anh thì cũng như tôi thôi, ai kinh doanh mà không vậy, chẳng qua anh may mắn… một sự khẳng định chắc nịch như màu đen của nó thốt lên.
Đáp lại là một thái độ ung dung với nụ cười nhẹ: trước tiên từ thỏa thuận ban đầu giữa công ty tôi và khách hàng. Sau đó tôi được tạo ra chính từ thỏa thuận ban đầu đó. Chúng tôi không được làm sai bất kỳ thỏa thuận nào cho dù là nhỏ nhất. Đó là chữ tín và là văn hóa một lời của công ty chúng tôi.
Hả, thật sao? Một sự kinh ngạc ngớ ngẩn lộ ra: vậy anh có được tạo ra từ những thiết bị công nghệ tối tân và từ những người thợ giỏi nhất không?
Cổng trắng ôn tồn nói: tất cả với tôi đều được nói và thực hiện một cách trung thực tuyệt đối. Luôn chân thành, uy tín trong mọi vấn đề, mọi mối quan hệ. Tôi được tạo ra từ văn hóa thành tín và tôi là sản phẩm văn hóa. Cho dù anh được tạo từ công nghệ tối tân và những người thợ giỏi nhất thì anh chỉ là sản phẩm tạo ra từ một cổ máy vô hồn mà thôi.
Nhưng như vậy tôi sẽ là sản phẩm tốt nhất rồi cần gì thành với tín trung với thực. Cổng đen cười tự mãn.
Cổng trắng nhìn cổng đen và khẳng định: Thái độ và văn hóa quyết định anh sẽ là gì trong cuộc sống này chứ không phải là công nghệ hay gì khác. Trong thời buổi ngày nay công nghệ máy móc và trình độ lực lượng sản xuất hầu như gần bằng nhau, thì một sản phẩm sẽ không có sự khác biệt quá lớn về chất lượng. Anh thử nhìn Apple của Steve Job, Microsoft của Bill Gate, Google, Mercedes, Roll Roy hoặc đế chế kinh doanh của Lý Gia Thành so với tất cả phần còn lại của thế giới mà xem, từ đó tôi hy vọng anh sẽ hiểu. Ban đầu họ không có nhiều tiền, họ chưa có những cộng sự giỏi nhất, họ cũng chưa có được những công nghệ tối tân nhất. Vậy thì họ thành công nhờ đâu?
Một khoảng lặng trôi qua: nhờ cái gì vậy?
Đó là cái tôi có mà anh không có.
Là cái gì ?
Văn hóa thành tín
Vậy khi có vấn đề với anh thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Cổng đen tò mò hỏi.
Chính là người có vị trí cao nhất công ty của tôi. Cho dù thỏa thuận đó là của kinh doanh, kỹ thuật, thiết kế hoặc bất kỳ nhân viên nào khác của công ty chúng tôi thoả thuận với khách hàng thì người chịu trách nhiệm đầu tiên và cuối cùng cũng là người có vị trí cao nhất của công ty chúng tôi. Cổng trắng nói.
Vậy anh có bị bỏ rơi như tôi không. Cổng đen buồn bã nói.
Cho dù tôi ở đâu và bao lâu đi nữa tôi vẫn là một trong những đứa con của công ty chúng tôi. Anh có thấy ai nỡ bỏ rơi con của mình không ? Cổng trắng tươi cười tự hào nói.
Cổng đen nhìn về xa xăm rồi quay lại nói: Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu tại sao anh lại có được những điều mà tôi phải ghanh tị và mơ ước. Chính những người tạo ra tôi đã tước đi quyền được tôn trọng của tôi. Công ty tôi và số đông mọi người ngày nay quên mất rằng chính văn hóa thành tín mới thật sự tạo ra tất cả thành công và phát triển bền vững nhất.
Cổng trắng vui cười nói: Công ty tôi có thể giúp anh, sẽ trao cho anh những giá trị giống như tôi. Anh sẽ không còn bị bỏ rơi và không phải nhận được những điều không tốt đẹp nữa. Anh sẽ là sản phẩm của văn hóa thành tín. Rồi anh sẽ có lại được quyền được tôn trọng, hạnh phúc mãi về sau giống như tôi.
Vậy thì tốt quá, vậy anh là ai ? Màu đen trên cổng đen vẫn đen nhưng sáng hơn bao giờ hết.
Tôi là Nice Gates ! Cổng trắng nói một cách đầy tự hào.
Còn tiếp…